“Em không nói với anh thì nói với ai? Anh cố tình không hiểu em…”, tiếng chị Nhung nức nở vì thấy chồng sừng cồ khi bị chị trút tuốt tuột mọi bực tức trong ngày với mẹ chồng.

 

Đây không phải là lần đầu tiên anh Đức cáu khi nghe vợ than vãn về mẹ. Nào là mẹ hôm nay đi chợ, mua toàn rau già, em ăn không nổi. Nào là sao lúc nào mẹ cũng thích món xào ngây ngấy mỡ. Rồi mẹ cho cháu ăn kẹo trước bữa ăn. Bênh cháu khi em đang dạy con… Bao nhiêu chuyện tặt vặt, va chạm hằng ngày của phụ nữ đều được chị Nhung tranh thủ tỉ tê khi chồng vừa nằm xuống giường.

 

Lúc đầu, anh Đức cũng lựa lời khuyên giải vợ: “Thôi, em đừng để ý mấy chuyện vặt vãnh đó cho nặng đầu vì mẹ già rồi” hay “Nếu em thấy mẹ chưa đúng thì góp ý nhẹ nhàng”… nhưng dường như cái sự ở chung là thế, lúc nào cũng phát sinh đủ loại vấn đề. Thành ra, không tuần nào là anh không nhìn thấy vợ “mặt nặng mày nhẹ”, ngúng nguẩy, trả lời nhất gừng rồi tuôn ra hàng tràng những uất ức trong lòng.

 

Dần dần, công việc mệt mỏi cộng với việc vợ nhai đi nhai lại những chuyện chẳng mấy vui vẻ, anh Đức làm bộ giả điếc, mặc cho chị Nhung nói. Thấy chồng không phản ứng gì, chị lại cầm ấm ức, bắt anh trả lời: “Anh xem em nghĩ có đúng không? Anh phải nói với mẹ đi chứ?”. Rốt cục, cho đến khi anh phát cáu lên, chị bật khóc, quay lưng vào anh thì câu chuyện dằn hắt mới kết thúc.

 

Kể từ sau hôm đó, thay vì vào giường cùng với vợ, anh Đức nấn ná bên máy vi tính. Mặc cho vợ gọi, anh nhất quyết bảo phải làm nốt việc. Cho đến khi chị Nhung chờ không nổi, say giấc nồng anh mới vào giường, lòng luôn canh cánh: “Làm thế nào để thoát khỏi cảnh này?”.

 

Khác với chị Nhung, chị Hà ở riêng nên bữa cơm luôn được xem là thời điểm lý tưởng để chị bắt đầu câu chuyện. Khi là chuyện con cái. Hôm nay chúng có lỗi gì, tội gì cần bố phải xử lý. Khi khác là chuyện học hành, chọn trường cho con. Lúc lại than vãn về công việc. Khi lại bắt bẻ anh Hùng chuyện nhờ anh sửa cái xe mà anh chưa sửa… Vậy là không bữa cơm nào anh không bị tra tấn bởi “bản tin trong ngày” của vợ. Cả nhà rơi vào tình trạng ức chế khi chị Hà cho rằng, chỉ có bữa cơm là quây quần cả nhà, không nói vào lúc này thì nói vào lúc nào. Thành ra, hiếm khi nhà chị Hà có một bữa cơm đầm ấm. Thay vào đó là tiếng khóc lóc của bọn trẻ, tiếng quát tháo của người cha và trên tất cả là tiếng than thở của người mẹ.

 

Vậy là để thoát khỏi đủ thứ tâm trạng hỉ, nộ, ái, ố mà vợ mang đến, anh Hùng ăn thật nhanh. Đấy là những lúc anh ở nhà, còn bình thường, anh về muộn, gọi điện bảo vợ ăn cơm trước với lý do cơ quan dạo này nhiều việc, thằng Thanh rủ anh đi bàn công chuyện… Nhưng thực chất là anh lang thang ở các quán bia, rồi thành hội viên của hội “3 cây” lúc nào không biết. Khi chị Hà biết chuyện, khóc lóc trách cứ chồng thay đổi thì anh mới nói thẳng: “Về nhà để làm gì? Để nghe cô than thở, chì chiết, không cho bố con tôi có được một bữa ăn yên lành à?”. Lúc này, chị mới hiểu mình chính là thủ phạm, tra tấn và đẩy chồng đến nông nỗi này.

 

Hóa ra, để một đức ông chồng hăng hái đi làm vào buổi sáng và hăm hở về nhà vào buổi chiều, xuýt xoa với bữa ăn ngon do tay vợ nấu, tận hưởng khung cảnh đầm ấm của bữa ăn gia đình không phải là quá dễ nếu người vợ vô tâm, không biết chọn thời điểm để trò chuyện cũng như kiểm soát được tần suất của những lời than vãn, trách cứ.

 

Người vợ chính là nhạc trưởng của gia đình. Gia đình có cất lên bản hòa tấu êm ái, du dương hay không chính là nhờ công lớn của người nhạc trưởng ấy. Đừng nhấn chìm tổ ấm của mình trong tiếng nhạc chát chúa hay nỉ non, ấm ức….

 

Minh Thu

Tag :